Đạo diễn Khiết Trân: “Càng thành công, tôi càng khiêm nhường”

Đạo diễn Khiết Trân: “Càng thành công, tôi càng khiêm nhường”

Hành trình 20 năm của Khiết Trân trong làng giải trí là một câu chuyện đầy cảm hứng về sự nỗ lực, đam mê và lòng biết ơn. Từ một người mẫu trẻ bước chân vào showbiz, chị đã không ngừng học hỏi, trau dồi kinh nghiệm để trở thành một đạo diễn catwalk tài năng. Mới đây, chị còn vinh dự nhận được Bằng khen từ Liên đoàn Lao động tỉnh Kiên Giang, ghi nhận những đóng góp tích cực cho nghệ thuật. Tuy nhiên, Khiết Trân vẫn luôn giữ cho mình sự khiêm tốn, xem mình là “hạt cát nhỏ” trên con đường nghệ thuật rộng lớn.

Đạo diễn Khiết Trân (Váy đỏ thứ 3 từ trái sang) nhận Bằng khen từ Liên đoàn Lao động tỉnh Kiên Giang.

Phóng viên (PV): Chào chị Khiết Trân, 20 năm gắn bó với sân khấu, chị đã trải qua nhiều vai trò khác nhau. Điều gì đã thôi thúc chị theo đuổi con đường nghệ thuật này?

Khiết Trân (KT): Nghệ thuật đã ăn sâu vào máu thịt tôi từ khi còn bé. Tôi yêu sân khấu, yêu những khoảnh khắc thăng hoa của cảm xúc, yêu cả những giọt nước mắt hạnh phúc của người nghệ sĩ. Tôi cảm thấy mìnhn vô cùng may mắn vì có cơ hội được trải nghiệm nhiều vai trò khác nhau trong lĩnh vực nghệ thuật, từ đó học hỏi được nhiều điều quý giá. Biết ơn vì luôn có những người thầy, người đồng nghiệp tận tình chỉ dạy, giúp đỡ tôi trên con đường này. Và hơn hết, tôi biết ơn Tổ nghiệp đã cho tôi cơ hội được sống với đam mê của mình.

PV: Chị có thể chia sẻ cụ thể hơn về những khó khăn, thử thách mà chị đã trải qua trong quá trình hoạt động nghệ thuật?

Thật sự, đó là một hành trình không hề dễ dàng. Từ một người mẫu chỉ quen với việc trình diễn trên sân khấu, tôi phải học hỏi rất nhiều về kỹ năng biên tập, dàn dựng, điều phối chương trình. Tôi phải làm việc với nhiều người, từ nghệ sĩ, kỹ thuật viên đến nhà sản xuất, để tạo ra một chương trình hoàn chỉnh. Và nhờ vào tinh thần làm việc hết mình, cống hiến hết mình mà tôi dần được công nhận và thử sức ở nhiều vai trò khác nhau.

PV: Trước đây, chị từng chia sẻ với báo chí rằng “những bài học không phải màu hồng”. Chị có thể chia sẻ cụ thể hơn về điều này?

Đúng vậy, con đường nghệ thuật không trải hoa hồng. Có những lúc tôi gặp khó khăn, thử thách, thậm chí là những giọt nước mắt. Nhưng tôi luôn tự nhủ, đó là những bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn. Tôi học cách chấp nhận, học cách đứng lên sau mỗi vấp ngã, và học cách trân trọng những gì mình đang có.

PV: Chị cò đề cập đến việc “ăn cơm Tổ”. Điều này có ý nghĩa như thế nào đối với chị?

“Ăn cơm Tổ” là một cách nói ví von của những người làm nghệ thuật. Nó thể hiện sự biết ơn, sự trân trọng với nghề. Tôi luôn tâm niệm, mình phải sống sao cho xứng đáng với cái ơn đó. Tôi phải cháy hết mình vì nghệ thuật, vì những giá trị mà sân khấu mang lại.

PV: Còn về việc “định giá” đúng giá trị của bản thân. Chị có thể nói rõ hơn về điều này?

Tôi nghĩ rằng, mỗi người làm nghệ thuật đều có một giá trị riêng. Giá trị đó không chỉ nằm ở tài năng, mà còn ở sự cống hiến, sự hy sinh và cả những giọt mồ hôi. Tôi mong muốn được trân trọng và được trả công xứng đáng với những gì mình đã bỏ ra.

PV: Chị có lời hứa “càng thành công sẽ càng khiêm nhường”. Điều gì đã khiến chị đưa ra lời hứa này?

Tôi tin rằng, sự khiêm nhường là một đức tính quý giá của người nghệ sĩ. Nó giúp chúng ta giữ được cái tâm trong sáng, không bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng và tiền tài. Tôi luôn tự nhủ, dù có thành công đến đâu, tôi cũng phải giữ được sự khiêm nhường, để tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật một cách trọn vẹn nhất.

PV: Cảm ơn chị Khiết Trân về những chia sẻ chân thành. Chúc chị luôn thành công trên con đường nghệ thuật của mình.

PV